diamagnetic
diamagnetic là một thuật ngữ chuyên ngành vật lý và hóa học, dùng để mô tả các vật liệu có đặc tính bị đẩy bởi một từ trường bên ngoài, bất kể cực của nam châm là cực Bắc hay cực Nam. Điều này xảy ra do sự tạo ra một từ trường ngược chiều với từ trường tác động, khiến vật liệu này có xu hướng tránh xa vùng có từ trường mạnh.
Phân biệt với các tính chất từ tính khác
Người học cần phân biệt rõ diamagnetic (nghịch từ) với paramagnetic (thuận từ) và ferromagnetic (sắt từ). Trong khi diamagnetic gây ra lực đẩy, thì paramagnetic gây ra lực hút yếu, và ferromagnetic (như sắt hoặc niken) gây ra lực hút rất mạnh và có khả năng giữ từ tính lâu dài sau khi nguồn từ trường bị loại bỏ.
Lưu ý về thuật ngữ và ngữ cảnh sử dụng
Trong tiếng Việt, thuật ngữ này được dịch chính xác là "nghịch từ". Một sai lầm phổ biến là nhầm lẫn giữa "nghịch từ" với các khái niệm về "đảo cực" hoặc "từ trường ngược" trong các ngữ cảnh không chuyên môn. diamagnetic không chỉ đơn thuần là sự ngược chiều, mà là một đặc tính vật lý nội tại của vật chất.
Khi sử dụng trong câu, diamagnetic thường đóng vai trò là một tính từ bổ nghĩa cho danh từ hoặc đứng sau động từ liên kết.
Đúng: Bismuth is a strongly diamagnetic material (Bismuth là một vật liệu nghịch từ mạnh).
Sai: Sử dụng diamagnetic để mô tả một nam châm thông thường bị đặt ngược cực; trong trường hợp đó, hãy dùng các từ mô tả sự tương tác giữa hai cực nam châm thay vì đặc tính vật liệu.
Về mặt ngữ pháp, đây là một tính từ chuyên môn, không có dạng so sánh hơn hay nhất trong hầu hết các văn bản khoa học, trừ khi đang so sánh mức độ của hằng số nghịch từ giữa các chất khác nhau.
Ý nghĩa
Có đặc tính khiến nó bị đẩy bởi một từ trường
The bismuth sample exhibited a diamagnetic response.
Mẫu bismuth cho thấy phản ứng nghịch từ.