conceit
conceit là một từ đa nghĩa với hai sắc thái hoàn toàn khác biệt tùy vào ngữ cảnh sử dụng, điều mà người học tiếng Anh cần đặc biệt lưu ý để tránh nhầm lẫn.
Sắc thái về tính cách và thái độ
Trong giao tiếp thông thường, conceit mang nghĩa tiêu cực, chỉ sự tự cao hoặc lòng kiêu hãnh quá mức. Nó không đơn thuần là sự tự tin (confidence), mà là một trạng thái tâm lý coi mình là thượng đẳng hoặc giỏi giang hơn người khác một cách phi lý. Khi mô tả một người có conceit, người nói thường hàm ý sự chê bai về thái độ ngạo mạn.
Ví dụ: His conceit makes him unbearable (Sự tự cao của anh ta khiến anh ta trở nên không thể chịu nổi).
Sắc thái trong văn chương và nghệ thuật
Ngược lại, trong lĩnh vực văn học, đặc biệt là thơ ca thời kỳ Phục hưng hoặc thơ siêu hình, conceit lại mang nghĩa tích cực và đầy tính sáng tạo. Lúc này, nó được hiểu là một phép ẩn dụ độc đáo, một sự so sánh khéo léo giữa hai đối tượng vốn chẳng có điểm gì chung để tạo ra một hiệu ứng bất ngờ và sâu sắc cho tác phẩm.
Ví dụ: The poet's conceit comparing love to a compass (Phép ẩn dụ độc đáo của nhà thơ khi so sánh tình yêu với một chiếc compa).
Phân biệt với các từ tương đồng
Người học cần phân biệt rõ conceit với conceive (hình thành ý tưởng/thụ thai) dù chúng có cùng gốc từ. Trong khi conceive là một động từ chỉ quá trình tư duy hoặc sinh học, thì conceit là một danh từ chỉ đặc điểm tính cách hoặc một thủ pháp nghệ thuật.
Ngoài ra, cần phân biệt conceit với pride (lòng tự hào). pride có thể mang nghĩa tích cực (tự hào về thành quả chính đáng), trong khi conceit gần như luôn gắn liền với sự ảo tưởng về giá trị bản thân.
Ý nghĩa
Sự kiêu hãnh quá mức về bản thân hoặc khả năng của chính mình
His conceit was so great that he believed no one could possibly disagree with him.
Sự tự cao của anh ta lớn đến mức anh ta tin rằng không một ai có thể không đồng ý với mình.
Một phép ẩn dụ giàu trí tưởng tượng, khéo léo hoặc một ý tưởng kỳ ảo được sử dụng trong một tác phẩm văn học
The poet employs a conceit comparing the human heart to a locked treasure chest.
Nhà thơ sử dụng một phép ẩn dụ độc đáo khi so sánh trái tim con người với một chiếc rương kho báu bị khóa kín.