sultan
Sắc thái ý nghĩa và ngữ cảnh sử dụng
Từ sultan trước hết được dùng để chỉ một tước hiệu chính thức của các vị quân chủ trong thế giới Hồi giáo. Khác với king (vua) mang tính phổ quát, sultan gắn liền với quyền lực chính trị và tôn giáo đặc thù trong các quốc gia như Brunei hay Đế chế Ottoman xưa kia. Khi sử dụng từ này, người nói thường gợi lên hình ảnh về sự uy nghiêm, quyền lực tuyệt đối và sự giàu sang tột bậc.
Cách dùng mở rộng trong đời sống
Trong tiếng Anh hiện đại, sultan còn được dùng theo nghĩa bóng để mô tả một người có quyền lực chi phối hoặc tầm ảnh hưởng cực lớn trong một lĩnh vực cụ thể, tương tự như cách dùng từ tycoon hoặc magnate. Tuy nhiên, khi dùng với nghĩa này, nó thường mang sắc thái nhấn mạnh vào sự độc tôn hoặc quyền kiểm soát tuyệt đối đối với một "đế chế" kinh doanh hoặc tổ chức.
Ví dụ về nghĩa chính trị: The sultan of Brunei (Vị vua của Brunei).
Ví dụ về nghĩa bóng: A sultan of industry (Một ông trùm công nghiệp).
Lưu ý về mặt ngữ pháp
Đây là một danh từ đếm được. Khi nhắc đến một vị vua cụ thể, hãy luôn sử dụng mạo từ the phía trước để xác định đối tượng.
Ý nghĩa
Một vị quân chủ hoặc người cai trị tối cao trong một quốc gia Hồi giáo, đặc biệt là trong Đế chế Ottoman hoặc Brunei
"The sultan issued a decree to modernize the city's infrastructure."
Vị vua Hồi giáo đã ban hành một sắc lệnh để hiện đại hóa cơ sở hạ tầng của thành phố.
Một người sở hữu quyền lực, tầm ảnh hưởng hoặc uy quyền to lớn trong một lĩnh vực hoặc tổ chức cụ thể
Trong thế giới tài chính cao cấp, ông ấy được coi là một ông trùm của các thị trường.