plutocracy
plutocracy mô tả một hình thái chính trị nơi quyền lực tập trung vào tay một nhóm nhỏ những cá nhân giàu có nhất. Điểm mấu chốt của từ này là sự gắn kết không thể tách rời giữa tài sản vật chất và quyền lực chính trị. Trong khi một số hệ thống chính trị có thể bị ảnh hưởng bởi tiền bạc, một plutocracy thực thụ là nơi mà sự giàu có chính là điều kiện tiên quyết hoặc là công cụ chính để nắm giữ quyền điều hành xã hội.
Phân biệt với các khái niệm tương tự
Người học cần phân biệt rõ plutocracy với các thuật ngữ quản trị khác để tránh nhầm lẫn trong ngữ cảnh sử dụng:
oligarchy: Đây là một thuật ngữ rộng hơn, chỉ sự cai trị của một nhóm nhỏ (thiểu số). Một oligarchy có thể dựa trên dòng dõi, quân sự hoặc tôn giáo, trong khi plutocracy đặc biệt nhấn mạnh vào yếu tố tiền bạc. Có thể nói, plutocracy là một dạng đặc thù của oligarchy.
aristocracy: Chỉ sự cai trị của tầng lớp quý tộc, thường dựa trên tước hiệu thừa kế và huyết thống. Mặc dù quý tộc thường giàu có, nhưng quyền lực của họ đến từ địa vị xã hội được thừa nhận chính thức, không đơn thuần là do số dư tài khoản ngân hàng như trong plutocracy.
democracy: Đối lập hoàn toàn với plutocracy. Trong khi democracy hướng tới quyền lực của nhân dân, plutocracy biến quyền lực thành một loại hàng hóa có thể mua được.
Lưu ý về sắc thái và cách dùng
Từ này thường mang sắc thái tiêu cực hoặc phê phán. Khi sử dụng plutocracy, người nói thường ngụ ý rằng hệ thống chính trị đó thiếu công bằng, bị tha hóa và chỉ phục vụ lợi ích của giới siêu giàu thay vì lợi ích chung của cộng đồng.
Ví dụ đúng: The country's transition to a plutocracy has left the working class without any real political influence. (Việc quốc gia này chuyển sang một chế độ tài phiệt đã khiến tầng lớp lao động không còn bất kỳ ảnh hưởng chính trị thực sự nào.)
Về mặt ngữ pháp, đây là một danh từ không đếm được khi nói về hệ thống chính trị nói chung, nhưng có thể dùng như một danh từ đếm được khi đề cập đến các ví dụ cụ thể về các chế độ tài phiệt khác nhau.
Ý nghĩa
Một hệ thống chính phủ hoặc một xã hội bị cai trị hoặc kiểm soát bởi những thành viên giàu có nhất trong dân số
The critics argued that the nation had devolved into a plutocracy where only the rich had a voice in policy.
Các nhà phê bình lập luận rằng quốc gia này đã biến thành một chế độ tài phiệt, nơi chỉ những người giàu mới có tiếng nói trong chính sách.