phlegm
phlegm chủ yếu được sử dụng trong ngữ cảnh y tế hoặc mô tả triệu chứng sức khỏe để chỉ chất nhầy đặc tiết ra từ đường hô hấp. Trong tiếng Việt, từ này được dịch chính xác là "đờm". Cần lưu ý rằng phlegm khác với mucus (chất nhầy nói chung); trong khi mucus có thể xuất hiện ở nhiều nơi như mũi hoặc dạ dày, thì phlegm đặc biệt chỉ loại chất nhầy được tạo ra trong phổi và phế quản, thường được đẩy ra ngoài thông qua hành động ho.
Sự nhầm lẫn về ý nghĩa lịch sử
Một điểm quan trọng mà người học tiếng Anh cần lưu ý là phlegm không chỉ có nghĩa vật lý. Trong lý thuyết y học cổ đại về "bốn thể dịch", phlegm đại diện cho một loại khí chất. Khi dùng để mô tả tính cách con người, nó mang nghĩa là "sự điềm tĩnh" hoặc sự lạnh lùng, thiếu cảm xúc. Tuy nhiên, trong giao tiếp hiện đại, nghĩa này rất hiếm khi được sử dụng và hầu hết mọi người sẽ hiểu phlegm theo nghĩa y tế là "đờm".
Đúng (nghĩa y tế): He has a cough with a lot of phlegm (Anh ấy bị ho có nhiều đờm).
Đúng (nghĩa khí chất - hiếm gặp): His natural phlegm helped him stay calm (Sự điềm tĩnh tự nhiên giúp anh ấy giữ được sự bình tĩnh).
Phân biệt với các từ tương đương
Người học thường dễ nhầm lẫn giữa phlegm và sputum. Về mặt kỹ thuật, phlegm là chất nhầy nằm trong đường hô hấp, còn sputum là chất nhầy đã được ho ra ngoài và được thu thập để xét nghiệm trong phòng thí nghiệm. Trong đời sống hàng ngày, bạn nên dùng phlegm để diễn đạt một cách tự nhiên hơn.
Sử dụng phlegm khi nói về cảm giác khó chịu trong cổ họng hoặc phổi.
Sử dụng sputum trong các báo cáo y khoa hoặc khi nói về mẫu bệnh phẩm.
Về mặt ngữ pháp, phlegm là một danh từ không đếm được, vì vậy bạn không bao giờ thêm "s" vào sau từ này hoặc dùng mạo từ "a" trực tiếp trước nó mà không có từ định lượng đi kèm.
Ý nghĩa
Chất nhầy đặc, dính do màng nhầy của đường hô hấp tiết ra, đặc biệt là khi bị đẩy ra khỏi cổ họng hoặc phổi trong lúc ho