bum
kẻ lười biếng / mông / xin / đi lang thang
Ngoại động từNội động từ
Số nhiều: bumsQuá khứ: bummedPhân từ 2: bummedV-ing: bumming
Từ bum là một từ đa nghĩa với sắc thái sử dụng thay đổi mạnh mẽ tùy theo ngữ cảnh và vùng miền. Trong tiếng Anh Mỹ, khi dùng để chỉ người, bum mang nghĩa tiêu cực, ám chỉ một kẻ lười biếng, không muốn làm việc và thường sống dựa dẫm vào lòng tốt của người khác hoặc xin ăn. Điều này khác với từ homeless (vô gia cư), vốn mang tính mô tả khách quan và cảm thông hơn.
Ý nghĩa
Danh từkẻ lười biếng
Một người né tránh làm việc và sống dựa dẫm vào người khác
Ngoại động từxin
[~ something]
Mượn một thứ gì đó nhỏ nhặt mà không có ý định trả lại