Bạn đang dán mắt vào điện thoại, ngón tay cái lơ lửng trên bàn phím.
Bạn sắp nhắn tin nhờ một người bạn một việc khá lớn. Bạn đã gõ xong tin nhắn, nhưng lại kẹt ở một từ.
Would you be able to look over my resume tonight? (Tối nay bạn có thể xem qua CV giúp mình được không nhỉ?)
Không, nghe có vẻ đòi hỏi quá. Xóa.
Could you be able to look over my resume tonight? (Tối nay bạn có thể có khả năng xem qua CV giúp mình được không?)
Khoan, could và able đi cùng nhau nghe sai sai. Xóa.
Could you look over my resume tonight? (Tối nay bạn xem qua CV giúp mình được không?)
Ổn hơn rồi. Nhưng đã đủ lịch sự chưa? Lựa chọn nhỏ nhặt này cảm giác như nó gánh cả sức nặng tình bạn của hai đứa.
Sách giáo khoa thì dạy rằng could dùng cho khả năng và would dùng cho sự sẵn lòng. Về mặt kỹ thuật thì đúng, nhưng nó hoàn toàn vô dụng để hiểu cách người ta nói chuyện ngoài đời thực. Nó không giải thích được cái cảm giác đằng sau mỗi từ.
Sự khác biệt thực sự không nằm ở khả năng hay sự sẵn lòng. Mà là ở khoảng cách.
Lý Thuyết Sách Vở : Khả Năng vs. Sự Sẵn Lòng
Thôi thì cứ điểm qua định nghĩa sách vở cho xong chuyện, để chúng ta còn đi vào vấn đề chính.
Could you về mặt lý thuyết là một câu hỏi về khả năng. Liệu hành động đó có khả thi về mặt thể chất hoặc logic đối với người kia không?
Would you là một câu hỏi về sự sẵn lòng. Liệu người đó có muốn làm hành động đó không?
Could you reach that book on the top shelf for me?
Bạn lấy giúp mình cuốn sách trên kệ cao nhất được không?
Would you join us for dinner on Friday?
Bạn có muốn đi ăn tối cùng chúng mình vào thứ Sáu không?
Khi Mọi Thứ Trở Nên Mơ Hồ
Khi bạn hỏi một đồng nghiệp Could you send me that file? (Bạn gửi cho mình file đó được không?), bạn biết thừa là họ có khả năng làm việc đó. File nằm trong máy tính của họ. Hành động đó là khả thi.
Và khi bạn hỏi họ Would you send me that file? (Bạn gửi cho mình file đó nhé?), bạn cũng chẳng thực sự đang chất vấn mong muốn sâu thẳm bên trong của họ về việc gửi một cái email.
Thực tế, cả hai đều là những cách lịch sự để nhờ vả. Trong khoảng 90% các yêu cầu hàng ngày, bạn có thể dùng chúng thay thế cho nhau.
Vậy sắc thái khác biệt nằm ở đâu? Sự khác biệt nằm ở áp lực xã hội mà bạn đang tạo ra.
Could you đặt yêu cầu xoay quanh bản thân công việc. Nó mang tính khách quan và tập trung vào khía cạnh hậu cần. Đây là một cách nhờ vả rất an toàn, trung lập.
Would you đặt yêu cầu xoay quanh con người. Nó chạm đến lựa chọn và sự sẵn lòng cá nhân của họ, điều này khiến câu nói có cảm giác riêng tư hơn, và đôi khi, trang trọng hơn.
Could you please be quiet? I'm on a call.
Bạn làm ơn giữ im lặng được không? Mình đang có điện thoại.
Would you mind being quiet? I'm on a call.
Bạn có phiền giữ im lặng không? Mình đang có điện thoại.
Lịch Sự Là Du Hành Thời Gian
Đây là quy tắc duy nhất bạn cần phải nhớ.
Could là thì quá khứ của can.
Would là thì quá khứ của will.
Khi đưa ra một yêu cầu trong tiếng Anh, bạn có thể làm cho nó lịch sự hơn bằng cách lùi nó về quá khứ một bước.
Thử nghĩ mà xem. Hiện tại thì rất thật, trực diện và áp lực. Can you help me? (Bạn giúp tôi được không?) là một yêu cầu thẳng vào thực tại của người khác. Will you help me? (Bạn sẽ giúp tôi chứ?) thậm chí còn dữ dội hơn; đó là một yêu cầu đối với tương lai của họ.
Bằng cách sử dụng các dạng quá khứ (could và would), bạn đang thực hiện một mẹo ngữ pháp thần kỳ. Bạn đang dịch chuyển yêu cầu ra khỏi hiện tại căng thẳng và đưa nó vào một không gian giả định, tưởng tượng và nhẹ nhàng hơn.
Bạn đang tạo ra một khoảng cách tâm lý.
Khi bạn nói Could you help me? (Bạn có thể giúp mình được không?), bạn không thực sự hỏi về quá khứ. Bạn đang sử dụng ngữ pháp "thì quá khứ" để xây dựng một thế giới giả định. Trong thế giới giả định này, khả năng giúp đỡ của họ chỉ là một khả năng, không phải là một yêu cầu. Điều đó cho họ một không gian thoải mái để từ chối.
Điều tương tự cũng đúng với Would you help me? (Bạn có muốn giúp mình không?). Bạn đang hỏi về sự sẵn lòng của họ trong một kịch bản giả định, nghe ít công kích hơn nhiều so với việc hỏi về sự sẵn lòng của họ ngay tại đây, ngay bây giờ.
Hiệu ứng "tạo khoảng cách" này là một trong những công cụ xã hội mạnh mẽ nhất trong tiếng Anh. Đó là cách bạn thể hiện sự tôn trọng đối với thời gian và quyền tự quyết của người khác. Bạn đang ra tín hiệu rằng bạn hiểu yêu cầu của mình là một sự gián đoạn, một sự xâm phạm vào thực tại của họ, vì vậy bạn làm nó nhẹ nhàng hơn bằng cách khiến nó bớt "thật" đi.
Quy Tắc Vàng: Để tăng sự lịch sự, hãy tăng khoảng cách tâm lý. Sử dụng thì quá khứ (could/would) để biến một mệnh lệnh trực tiếp ở hiện tại thành một câu hỏi giả định nhẹ nhàng về một thực tại chưa tồn tại. Đây chính là tuyệt chiêu giao tiếp đỉnh cao.
Can you hear me?
Bạn có nghe thấy tôi không?
Could you open the window?
Bạn có thể mở cửa sổ được không?
Will you send the report by 5 PM?
Bạn sẽ gửi báo cáo trước 5 giờ chiều chứ?
Would you be available for a call tomorrow?
Ngày mai bạn có tiện nghe một cuộc gọi không?