Bạn đang lướt Instagram. Bỗng thấy story của một người cũ. Một người mà bạn vẫn còn thương nhớ. Và họ đang hạnh phúc bên người mới.
Não bạn ngay lập tức khởi động một 'chương trình' quen thuộc. I shouldn't have ended things (Lẽ ra mình không nên chia tay). Hoặc có thể là, He must have met her ages ago (Chắc anh ấy đã gặp cô ta lâu lắm rồi). Hay thậm chí, We could have been happy (Lẽ ra chúng ta đã có thể hạnh phúc).
Đây không chỉ là ngữ pháp. Đây là chính bạn, ở hiện tại, đang dùng cảm xúc của mình để tô vẽ lại quá khứ.
Hầu hết sách giáo khoa dạy những cụm từ này—should have, must have, could have—như một quy tắc đơn giản: động từ khuyết thiếu + have + động từ cột 3 (seen, done, gone). Về mặt kỹ thuật thì đúng, nhưng lại bỏ lỡ hoàn toàn điểm cốt lõi.
Những cụm từ này không phải để nói về chuyện đã xảy ra. Chúng nói về câu chuyện bạn tự kể cho mình nghe ở hiện tại về những gì đã xảy ra. Chúng là một bộ lọc cảm xúc cho ký ức của bạn.
Ba Dòng Thời Gian
Hãy hình dung cấu trúc ngữ pháp này như việc lựa chọn một trong ba vũ trụ song song cho một sự kiện trong quá khứ.
- Vũ trụ của Sự Hối tiếc & Phán xét (
should have)
Đây là dòng thời gian nơi một lựa chọn "tốt hơn" đã tồn tại. Bạn dùngshould haveđể chỉ ra một sai lầm, của chính bạn hoặc của người khác. Đó là ngôn ngữ của sự chỉ trích và thất vọng.
I should have studied more for the exam.
Lẽ ra mình nên học chăm hơn cho kỳ thi.
You shouldn't have posted that photo without asking me.
Lẽ ra cậu không nên đăng tấm ảnh đó mà không hỏi ý tớ.
The package isn't here. The delivery driver must have left it with a neighbor.
Gói hàng không có ở đây. Chắc hẳn người giao hàng đã để nó ở nhà hàng xóm rồi.
She didn't wave back. She can't have seen me.
Cô ấy đã không vẫy tay lại. Chắc là cô ấy đã không thấy mình.
We could have moved to another city, but we decided to stay.
Chúng tôi đã có thể chuyển đến một thành phố khác, nhưng chúng tôi đã quyết định ở lại.
Be careful with that vase. I might have broken it.
Cẩn thận với cái bình đó. Có thể tớ đã làm vỡ nó rồi.
Du hành thời gian cho Cảm xúc
Đây chính là cái hay của nó. Cấu trúc ngữ pháp này tách biệt sự kiện ra khỏi cách diễn giải.
Sự kiện là một thứ cố định, chết dí trong quá khứ. The relationship ended (Mối quan hệ đã kết thúc). I failed the test (Tôi đã trượt bài kiểm tra). He didn't get the job (Anh ấy không nhận được công việc đó). Đây là những sự thật. Chúng không có cảm xúc.
Các cụm từ should have, must have, và could have là công cụ bạn dùng để tiêm cảm xúc hiện tại của mình—hối tiếc, chắc chắn, tò mò—ngược về quá khứ. Bạn đang thực hiện một chuyến du hành cảm xúc xuyên thời gian.
Khi ai đó nói, I should have tried harder (Lẽ ra mình nên cố gắng hơn), họ không đang mô tả quá khứ. Họ đang mô tả nỗi buồn ở hiện tại của họ về quá khứ.
Khi một người bạn nói, He must have been having a bad day (Chắc là anh ấy đã có một ngày tồi tệ), họ không phải là thám tử. Họ đang dùng logic để an ủi bạn ở hiện tại.
Đây là một trong những tính năng mạnh mẽ nhất trong bộ công cụ cảm xúc của tiếng Anh. Nó cho phép bạn sống trong hai dòng thời gian cùng một lúc: quá khứ thực tế và câu chuyện cảm xúc mà bạn phủ lên trên nó.
Quy tắc vàng: Hãy lắng nghe cấu trúc ngữ pháp này. Khi bạn nghe thấy nó, đừng cố tìm kiếm sự thật về quá khứ nữa. Thay vào đó, hãy lắng nghe cảm xúc mà người nói đang cảm thấy ngay bây giờ. Bạn sẽ không hiểu chuyện gì đã xảy ra, mà hiểu họ cảm thấy thế nào về nó. Và điều đó thường quan trọng hơn.
I `should have called` my parents more often.
Lẽ ra tôi nên gọi cho bố mẹ thường xuyên hơn.
You `shouldn't have said` that to her.
Lẽ ra bạn không nên nói điều đó với cô ấy.
He's not answering his phone. He `must have silenced` it.
Anh ấy không trả lời điện thoại. Chắc hẳn anh ấy đã để chế độ im lặng.
She `can't have finished` the whole report already.
Chắc chắn là cô ấy không thể nào đã hoàn thành cả bản báo cáo rồi được.
We `could have taken` the train, but we drove instead.
Chúng ta đã có thể đi tàu, nhưng thay vào đó chúng ta đã lái xe.
I don't know where my keys are. I `might have left` them at the cafe.
Tôi không biết chìa khóa của mình ở đâu. Có lẽ tôi đã để quên chúng ở quán cà phê.
If I had known you were coming, I `would have baked` a cake.
Nếu tôi biết bạn sẽ đến, tôi đã nướng một chiếc bánh rồi.