Tưởng tượng bạn đang đứng trong căn hộ, trễ giờ họp. Bạn không thể tìm thấy chìa khóa của mình.
Có hai cách để bạn kể lại thảm họa này cho đứa bạn qua điện thoại.
I lost my keys.(Tôi đã làm mất chìa khóa.)I've lost my keys.(Tôi làm mất chìa khóa rồi.)
Sách giáo khoa có thể sẽ bảo bạn rằng chúng dùng cho "hành động đã kết thúc" hoặc "khoảng thời gian chưa kết thúc." Về mặt lý thuyết thì đúng, nhưng hoàn toàn vô dụng. Nó không lột tả được sự hoảng loạn. Nó không giải thích được tại sao một câu nghe như đang báo án với cảnh sát, còn câu kia lại nghe như một cơn khủng hoảng thực sự.
Sự khác biệt thực sự không nằm ở thời gian. Mà là ở chỗ quá khứ là một hồ sơ đã đóng hay là một tab đang mở trong trình duyệt não của bạn.
Thì của "Ảnh Chụp Màn Hình"
Hãy coi thì quá khứ đơn (I lost) như một biên bản lịch sử. Sự kiện đã xảy ra. Nó là một tài liệu đã được đóng lại, cất vào kho. Nó là một sự thật. I lost my keys yesterday. (Hôm qua tôi đã làm mất chìa khóa.) Câu chuyện đã kết thúc.
Còn thì hiện tại hoàn thành (I've lost) thì khác. Nó giống như một tấm ảnh chụp màn hình của một sự kiện trong quá khứ mà bạn đang giơ lên ngay bây giờ. Hành động thì ở trong quá khứ, nhưng kết quả, bằng chứng, và vấn đề của nó thì lại đang hiện hữu ngay tại đây, ở hiện tại.
I've lost my keys (Tôi làm mất chìa khóa rồi) có nghĩa là việc làm mất đã xảy ra, và hệ quả của nó—cái việc "tôi không thể rời khỏi căn hộ"—đang diễn ra ngay bây giờ. Nó không phải là một câu chuyện. Nó là một dòng cập nhật trạng thái.
I ate sushi for lunch.
Trưa nay tôi đã ăn sushi.
I've already eaten.
Tôi ăn rồi.
Con Virus Tên là "Yesterday"
Đây là lý do tại sao bạn không thể kết hợp các từ chỉ thời gian cụ thể trong quá khứ với thì hiện tại hoàn thành.
Bạn không thể nói I've lost my keys yesterday. (Tôi đã làm mất chìa khóa ngày hôm qua.)
Tại sao? Bởi vì từ yesterday đã khóa chặt sự kiện đó trong quá khứ. Nó xếp sự kiện đó vào hồ sơ. Nó đóng tài liệu lại. Nó phá vỡ sự kết nối đến hiện tại.
Bản chất của thì hiện tại hoàn thành chính là sự kết nối đó. Nó là một cây cầu nối từ 'lúc đó' đến 'bây giờ'. Những từ như yesterday, last week, hay in 2010 sẽ cho nổ tung cây cầu đó. Nếu bạn cần nêu rõ thời gian cụ thể, tức là bạn đang kể một câu chuyện về quá khứ. Hãy dùng thì quá khứ đơn.
Thì hiện tại hoàn thành là để dùng khi cái khi nào không quan trọng bằng cái bây giờ.
We've broken up.
Tụi mình chia tay rồi.
I've seen that movie.
Phim đó tôi xem rồi.
Hiệu Ứng Tiếng Vang: Khi Quá Khứ Đổ Bóng
Đây là tầng nhận thức cuối cùng.
Việc chọn thì hiện tại hoàn thành là một lựa chọn về mặt kể chuyện. Bạn đang cố tình định hình một sự kiện trong quá khứ để cái bóng của nó đổ dài lên khoảnh khắc hiện tại.
Khi ai đó nói I've lived in New York (Tôi đã từng sống ở New York), họ không chỉ đơn thuần nêu ra một sự thật trong CV. Họ đang muốn nói rằng "Trải nghiệm ở New York là một phần con người tôi ngày hôm nay. Nó định hình tính cách, quan điểm, và bản sắc hiện tại của tôi."
So sánh với câu I lived in New York for two years when I was a kid. (Tôi đã sống ở New York hai năm hồi nhỏ.) Câu này nghe như một ký ức xa xôi. Một chương đã khép lại.
Thì hiện tại hoàn thành khẳng định rằng quá khứ không chết. Thậm chí nó còn chưa qua đi. Nó là một tiếng vang vẫn còn dội lại trong căn phòng. Nó là bóng ma của một hành động, và bạn vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó.
Vì vậy, quy tắc vàng ở đây là một cảm nhận, chứ không phải công thức. Trước khi nói, hãy tự hỏi bản thân:
Đây chỉ là một câu chuyện về 'lúc đó'? Hay đây là một mảnh quá khứ vẫn còn đang sống động ngay bây giờ?
Câu trả lời của bạn sẽ quyết định tất cả.
I've been so busy this week.
Tuần này tôi bận quá.
She's seen all of his movies.
Cô ấy đã xem tất cả các bộ phim của anh ấy.
He's gone to the store.
Anh ấy đi ra cửa hàng rồi.
Have you done your homework?
Bạn làm bài tập về nhà chưa?
We've already eaten dinner.
Chúng tôi ăn tối rồi.
Someone has taken my pen.
Ai đó lấy bút của tôi rồi.
I've written three emails this morning.
Sáng nay tôi đã viết ba cái email.
Oh no, I think I've broken my phone.
Ôi không, hình như tôi làm hỏng điện thoại của mình rồi.
I have never spoken to the CEO.
Tôi chưa bao giờ nói chuyện với CEO.
I've known her since we were children.
Tôi biết cô ấy từ khi chúng tôi còn là trẻ con.